Bài thơ "Thuyền và biển" - Xuân Quỳnh
Bài thơ "Thuyền và biển" - Xuân Quỳnh
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển:
“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… còn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.
4 - 1963
(Xuân Quỳnh, Không bao giờ là cuối (Tuyển Thơ), NXB Hội Nhà Văn - Công ty Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam, Hà Nội, 2011, tr.15 - 16)
Giới thiệu tác giả – tác phẩm – hoàn cảnh sáng tác bài thơ “Thuyền và biển” – Xuân Quỳnh
4. Giá trị của tác phẩm
-
“Thuyền và biển” không chỉ là bản tình ca ngọt ngào mà còn là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất cho phong cách thơ Xuân Quỳnh: dung dị, giàu hình tượng, giàu cảm xúc, khẳng định tình yêu như một lẽ sống.
-
Tác phẩm góp phần làm nên diện mạo phong phú cho thơ ca Việt Nam hiện đại, nhất là mảng thơ tình trong thời kỳ chống Mỹ.
👉 Như vậy, bài thơ “Thuyền và biển” của Xuân Quỳnh vừa mang tính cá nhân – tiếng nói tình yêu chân thành của một trái tim phụ nữ, vừa mang tính thời đại – khát vọng tình cảm đẹp đẽ giữa bối cảnh khốc liệt của chiến tranh.
Bài thơ "Thuyền và biển" - Xuân Quỳnh. Chương trình Ngữ Văn lớp 11, tập 1
Soạn bài: Thiên Di

Nhận xét
Đăng nhận xét