Phân tích bài thơ “Thuyền và biển” – Xuân Quỳnh
Phân tích bài thơ “Thuyền và biển” – Xuân Quỳnh
1. Mở bài
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, ít ai có thể nói về tình yêu nồng nàn, chân thành và da diết như Xuân Quỳnh. Nữ sĩ – với trái tim phụ nữ vừa hồn nhiên vừa đằm thắm – đã để lại những vần thơ tình vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt, đầy khao khát gắn bó. Bài thơ “Thuyền và biển” là một trong những tác phẩm tiêu biểu, được viết từ năm 1963. Với lối ẩn dụ giàu sức gợi, bài thơ không chỉ là bản tình ca ngọt ngào về đôi lứa mà còn là lời khẳng định chân lý muôn thuở: tình yêu là sự gắn bó, thủy chung, có lúc dịu êm, có lúc dữ dội, nhưng luôn là khát vọng thiết tha của con người.
2. Thân bài
a. Hình tượng thuyền và biển – ẩn dụ nghệ thuật độc đáo
Xuân Quỳnh đã lựa chọn hình tượng “thuyền” và “biển” – vốn gắn bó với nhau tự nhiên, không thể tách rời – để diễn tả tình yêu đôi lứa. Trong đó, thuyền là hình ảnh ẩn dụ cho người con trai, còn biển tượng trưng cho người con gái đang yêu. Hai hình tượng vừa quen thuộc vừa giàu biểu tượng đã tạo nên một không gian tình yêu bao la, lãng mạn nhưng cũng chất chứa bao quy luật muôn thuở.
-
“Từ ngày nào chẳng biết / Thuyền nghe lời biển khơi” → Tình yêu đến tự nhiên, không ai biết từ khi nào, chỉ biết rằng từ giây phút ấy, thuyền đã hướng về biển, bị cuốn hút bởi tiếng gọi của khát vọng tình yêu.
-
Biển hiện lên với “cánh hải âu, sóng biếc”, rộng lớn, mênh mông, đưa thuyền đi muôn nơi. Đây là biểu tượng của tình yêu bao la, vĩnh cửu.
Như vậy, ngay ở khổ thơ đầu tiên, Xuân Quỳnh đã mở ra không gian rộng lớn, tình yêu như một hành trình bất tận.
b. Những cung bậc dịu êm và dữ dội trong tình yêu
Tình yêu không chỉ có dịu dàng ngọt ngào, mà còn có những phút dữ dội, những thử thách khắc nghiệt:
-
Khi hạnh phúc, tình yêu đẹp như đêm trăng hiền từ, biển trở thành “cô gái nhỏ” dịu dàng, thầm thì những tâm sự thiết tha quanh mạn thuyền.
-
Nhưng cũng có lúc, tình yêu trở nên dữ dội, bất ngờ: “Cũng có khi vô cớ / Biển ào ạt xô thuyền”. Điều đó khẳng định một quy luật: tình yêu luôn vận động, biến hóa, không bao giờ đứng yên (“Vì tình yêu muôn thuở / Có bao giờ đứng yên?”).
Qua đó, Xuân Quỳnh bộc lộ quan niệm rất thực tế: tình yêu vừa là hạnh phúc, vừa là thử thách. Chỉ những ai chấp nhận cả dịu êm và sóng gió mới có thể đi đến bến bờ của tình yêu chân thật.
c. Tình yêu là sự gắn bó và thấu hiểu sâu sắc
Tình yêu không chỉ là say đắm, mà còn là sự đồng cảm, thấu hiểu:
-
“Chỉ có thuyền mới hiểu / Biển mênh mông nhường nào”
-
“Chỉ có biển mới biết / Thuyền đi đâu, về đâu”
Ở đây, Xuân Quỳnh khẳng định tình yêu là sự sẻ chia, gắn bó tâm hồn, là một thế giới riêng tư mà chỉ hai người mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Đó là sự tin cậy, tri kỷ – yếu tố cốt lõi để tình yêu trở nên bền chặt.
d. Nỗi nhớ nhung, khát vọng thủy chung
Một trong những nét đẹp nổi bật trong thơ Xuân Quỳnh là nỗi nhớ thương da diết, khát vọng thủy chung tuyệt đối:
-
“Những ngày không gặp nhau / Biển bạc đầu thương nhớ”
-
“Những ngày không gặp nhau / Lòng thuyền đau – rạn vỡ”
Tình yêu ở đây không chỉ là niềm vui sum vầy, mà còn là nỗi đau khổ khi xa cách. Hình ảnh “biển bạc đầu” cho thấy nỗi nhớ triền miên, dài lâu, thấm vào cả thời gian. Tình yêu càng sâu nặng thì nỗi nhớ càng khắc khoải.
Đặc biệt, hai khổ cuối là sự khẳng định mãnh liệt khát vọng được gắn bó:
-
Nếu biển mất thuyền, biển chỉ còn lại “sóng gió”.
-
Nếu người phụ nữ mất đi tình yêu, cuộc đời sẽ chỉ còn “bão tố”.
Đây là lời thổ lộ chân thành, trực tiếp của Xuân Quỳnh – người phụ nữ luôn khao khát tình yêu như một lẽ sống.
3. Kết bài
Bằng hình thức thơ năm chữ giàu nhạc điệu, bằng những hình tượng ẩn dụ đẹp đẽ và giàu sức gợi, Xuân Quỳnh đã viết nên một bản tình ca thấm đẫm cảm xúc trong “Thuyền và biển”. Tác phẩm không chỉ ca ngợi tình yêu nồng nàn, khát vọng gắn bó thủy chung của người phụ nữ mà còn bộc lộ phong cách thơ đặc trưng của Xuân Quỳnh: chân thành, tha thiết, hồn nhiên mà sâu sắc. Đọc “Thuyền và biển”, ta như nghe thấy tiếng lòng của một trái tim luôn sống hết mình vì tình yêu, để từ đó thêm trân trọng giá trị của hạnh phúc và sự gắn bó trong đời sống con người.
Phân tích bài thơ “Thuyền và biển” – Xuân Quỳnh. Chương trình Ngữ Văn lớp 11, tập 1.
Soạn bài: Thiên Di

Nhận xét
Đăng nhận xét